điểm chung của họ là gì? Tất cả đều bỏ học giữa chừng và bắt đầu
đạt được những thành tựu xuất sắc từ khi còn rất trẻ.
Cuối cùng, trong ngành giải trí, chúng ta có siêu sao quá cố Michael
Jackson với những bước nhảy và video ca nhạc gây chấn động và
cách mạng hóa cả một nền công nghiệp âm nhạc.
Liệu có thứ gọi là tài năng bẩm sinh?
Tôi tin rằng tất cả chúng ta đều đã từng tự hỏi điều gì khiến cho
những con người này trở nên phi thường đến vậy. Có phải họ được
sinh ra với tài năng bẩm sinh, hay đó đơn giản chỉ là kết quả của
hàng giờ cần cù làm việc vất vả? Có hy vọng nào cho những người
bình thường muốn phát triển tài năng vượt trội trong lĩnh vực mà họ
lựa chọn – hay điều kiện tiên quyết để nắm bắt cơ hội trở nên xuất
chúng là sở hữu khả năng thiên phú?
Các nhà tâm lý và thần kinh học trên khắp thế giới đã tranh cãi xoay
quanh chủ đề “Tài năng bẩm sinh – có hay không?” trong hơn một
thế kỷ. Hầu hết chúng ta đều tin rằng tài năng thiên bẩm thật sự tồn
tại. Đâu phải ca sĩ nào nuôi mộng lớn và nỗ lực hết sức cũng trở
thành siêu sao, đúng không?
Thế nhưng, điều thú vị về giả thuyết này nằm ở chỗ, khi các nhà tâm
lý và thần kinh học càng nghiên cứu sâu về bí quyết của những
người tài giỏi, họ càng phát hiện ra rằng tài năng thiên bẩm chỉ góp
một phần nhỏ, còn sự cần cù mới chiếm vai trò thiết yếu.
Có vẻ như 10.000 giờ là cái giá phải trả cho một tài năng
Lý luận này được củng cố bằng những thí nghiệm đột phá do giáo sư
tâm lý học K. Anders Ericsson tiến hành tại Học viện âm nhạc Berlin
Elite. Ericsson và đội ngũ các nhà nghiên cứu của ông chia các học
viên violin của trường ra làm ba nhóm. Nhóm một gồm những người
chơi xuất sắc. Nhóm hai gồm những người chơi tốt, và nhóm ba gồm
những người chơi ở mức trung bình.
Tất cả nhận được cùng một câu hỏi, “Anh/chị đã tập luyện bao nhiêu
giờ cả thảy từ lần đầu tiên anh/chị chạm tay vào cây đàn violin?” Sau
khi thu thập và nghiên cứu câu trả lời, người ta khám phá ra rằng
hầu hết những người này đều bắt đầu chơi đàn violin từ năm 5-6
tuổi, và tập luyện trung bình 2-3 giờ mỗi tuần. Tuy nhiên, có một sự
khác biệt rõ rệt từ năm 8 tuổi trở đi.
Nhóm những người chơi xuất sắc tập luyện nhiều hơn những người
khác một cách đáng kể. Họ tập luyện sáu giờ mỗi tuần đến khi lên 9,
tám giờ mỗi tuần đến khi lên 12, và trung bình 16 giờ mỗi tuần đến
khi lên 14. Trước khi bước sang tuổi 20, họ đã tập luyện trung bình
30 giờ mỗi tuần và tích lũy được 10.000 giờ luyện tập kể từ khi bắt
đầu chơi violin từ năm 5-6 tuổi.
Điều này hoàn toàn trái ngược với những người chơi tốt có số giờ
luyện tập là 8.000 giờ, và những học viên trung bình chỉ chạm mức
4.000 giờ luyện tập. Nhóm nghiên cứu lặp lại khảo sát này với những
nhạc công piano, các kỳ thủ và vận động viên thể thao. Khi so sánh
những nhân vật xuất sắc với những người không có gì nổi trội, họ
đều nhận thấy kết quả tương tự.
Trong suốt quá trình nghiên cứu của mình, Ericsson không tìm ra bất
cứ người chơi violin xuất sắc nào lại luyện tập ít hơn 10.000 giờ.
Đồng thời, họ cũng không phát hiện được người nào tập luyện chăm
chỉ hơn tất cả những người khác mà lại không đạt thành tích xuất
sắc. Kết luận rút ra từ nghiên cứu này là những người có tài năng
vượt trội đơn thuần nỗ lực hơn người khác rất rất nhiều. Thực chất,
người ta nhận thấy khả năng xuất chúng phát triển khi một người rèn
luyện một kỹ năng nào đó trong vòng 10.000 giờ đồng hồ.
“Tập luyện không phải là việc bạn cần làm khi bạn đã giỏi. Đó là thứ
bạn làm để giúp mình giỏi hơn.” – Malcolm Gladwell, tác giả của
quyển sách “Outliers” (Những Kẻ Xuất Chúng).
Bây giờ, chúng ta hãy cùng nghiên cứu sâu hơn về những người tài
năng nổi tiếng trên thế giới, để xem liệu giả định này có còn đúng hay
không.
Yếu tố cấu thành… sự vĩ đại
Hãy cùng xem xét những thiên tài trong các lĩnh vực khác nhau và
xác định xem khả năng vượt trội của họ là do tài năng bẩm sinh hay
tài năng bẩm sinh CỘNG VỚI (một chữ CỘNG VỚI thật lớn!) kết quả
của sự kiên trì và chú tâm tập luyện.
Michael Jordan nổi tiếng là vận động viên bóng rổ vĩ đại nhất mọi thời
đại. Anh khiến cho tất cả các đấu thủ phải bàng hoàng kinh ngạc khi
anh bật cao người đến một mét rưỡi từ vạch ném phạt và ném bóng
thẳng vào rổ, đem lại cho anh biệt danh “Jordan bay”. Anh giữ kỷ lục
của Hiệp Hội Bóng Rổ Quốc Gia (National Basketball Association –
NBA) về điểm số trung bình cao nhất trong sự nghiệp chơi cho các
mùa giải thường kỳ (trung bình 30,12 điểm mỗi trận) và giữ nhiều
danh hiệu nhất trong lịch sử NBA.
Anh đạt danh hiệu vô địch ghi bàn 10 lần (kỷ lục) và 7 lần liên tiếp.
Anh từng ghi được hơn 50 điểm trong 37 trận khác nhau và là người
ghi điểm quyết định giúp cho đội mình chiến thắng trong vô số trận.
Cho đến thời điểm này, vẫn chưa có vận động viên bóng rổ nào đạt
được những thành tích như anh.
Vậy đó có phải là tài năng thuần túy không? Anh sở hữu một chiều
cao hiếm có? Hay đôi chân của anh có khả năng bật cao hơn những
người khác từ lúc sinh ra? Không hề. Sự thật là lúc mới bắt đầu chơi
bóng rổ, Michael rơi vào thế bất lợi vì anh là một trong những cậu bé
thấp nhất trường. Ngay từ khi còn nhỏ, Michael đã say mê môn thể
thao này nhưng không bao giờ giỏi bằng anh mình – Larry Jordan –
người được Huấn luyện viên tại trường trung học phổ thông đánh giá
là vận động viên thực thụ của gia đình. Tuy nhiên, điều mà mọi người
không biết lúc bấy giờ là Michael có tinh thần thi đấu và lòng quyết
tâm mạnh mẽ để trở thành người giỏi nhất hơn bất kỳ ai.
Khi còn học trung học phổ thông, anh đăng ký tham gia đội bóng rổ
của trường đại học. Thế nhưng với chiều cao 1,80 m, cậu bé 16 tuổi
bị cho là quá thấp không thể chơi ở trình độ đó. Cậu thất vọng đến
mức bật khóc. Thế nhưng thay vì nhụt chí, cậu càng quyết tâm hơn
nữa để trở thành vận động viên bóng rổ vĩ đại nhất thế giới.
Một cách miễn cưỡng, Michael quay trở lại với đội dự bị đại học và
rèn luyện chăm chỉ hơn bất kỳ đồng đội nào. Huấn luyện viên Ruby
Sutton là người đầu tiên nhận ra sự quyết liệt này của anh: “Tôi
thường đến trường vào khoảng 7 giờ đến 7g30 sáng. Michael lúc
nào cũng đến sớm hơn tôi. Mỗi lần bước đến cánh cửa để mở, tôi
đều nghe thấy tiếng đập bóng, suốt cả ba mùa: mùa thu, mùa đông,
mùa hè. Gần như sáng nào tôi cũng phải đuổi cậu ta ra khỏi sân.”
Để phát huy hết tiềm năng của mình, Jordan luyện tập từ 8-10 giờ
mỗi ngày, ngày nào cũng như ngày nấy. Anh tập đi tập lại hàng ngàn
lần những bước khác nhau để chuẩn bị cho một trận đấu hoàn hảo,
từ ném, bật cho đến dẫn bóng. Vì sao anh lại quyết tâm đến thế? Bởi
vì Michael biết một điều rằng chỉ có “rèn luyện mới trở nên hoàn
hảo”.
“Trong suốt sự nghiệp của mình, tôi đã ném hụt 9.000 lần. Tôi
thua gần 300 trận. 26 lần tôi được mọi người tin tưởng giao cho
cú ném quyết định nhưng lại hụt. Tôi thất bại hết lần này đến lần
khác. Và vì thế mà tôi thành công.” – Michael Jordan
Khi Michael gia nhập Chicago Bulls ở tuổi 21 vào năm 1984 và trở
thành ngôi sao bóng rổ, chinh phục khán giả với hiệu suất ghi bàn và
khả năng nhảy cao của mình, anh đã tích lũy tổng cộng hơn 23.000
giờ luyện tập, con số vượt xa ngưỡng thiên tài là 10.000 giờ. Một lần
nữa, chưa từng có tuyển thủ bóng rổ nào có tổng số giờ tập luyện
gần bằng con số này.

Đăng nhận xét